Nhìn lại mọi, anh bỗng thấy hổ thẹn với các việc mình làm vô cùng. Cô đã yêu anh hơn chính bản thân mình, mà anh lại định phủi sạch tất cả, ly hôn với cô để chạy theo tình mới.
Anh và cô kết hôn tới nay đã là 10 năm tròn. Từ khi anh chả bị gì trong tay, đến lúc này cũng được gọi là thành đạt, bị nhà lầu, xe hơi và một công ty đang kinh doanh tốt. tất cả chuyện cũng vẫn sẽ êm ấm nếu như anh không gặp được nàng ấy.
Nàng ấy đẹp, thông minh, duyên dáng và rất mực yêu anh, tôn sùng anh như một vị chúa tể. Anh bị hút vào nàng ấy không thể dứt ra được. Bên nhau nửa năm, nàng ấy khóc nói với anh mẹ nàng ấy bắt nàng ấy đi lấy chồng. Anh giật mình nhận ra bản thân mình đã quá ích kỉ, khi đòi nàng ấy tại bên mình không một danh phận. Vì vậy, anh bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, chuyện lựa chọn giữa vợ và bồ. Vợ anh không làm sao sai, và anh vẫn thấy áy náy với vợ, tuy vậy anh cũng lại không thể bỏ nàng ấy được, anh yêu nàng ấy, cần phải lây nàng ấy. Chỉ nghĩ đến nàng ấy phải khóc bằng anh thôi là ruột gan anh đã như bị xát muối rồi. Cuối cùng, anh quyết định viết đơn ly hôn.
Anh soạn đơn đi đến văn phòng cho vợ, bởi anh thấy đưa tận tay cho vợ không thoải mái chút nào. Thật lâu sau đây, khi anh đang nghĩ liệu có nên vợ anh chưa nhận được hoặc không thì cô gửi đi tới cho anh 1 tin nhắn: “Anh mang người mới?”. “Ừ”, anh thẳng thắn thừa nhận. Lại một lúc sau đây, cô fax trả cho anh lá đơn đã bị chữ kí của cô, đi kèm một lời nhắn: “Tối nay anh về nhà nhé, chúng ta nói chuyện lần cuối”.
Tối anh về tới nhà thì đã thấy vợ ngồi ngay ngắn tại sofa, cô chăm chú xem tivi tuy vậy hồn vía cô thì như thể đang nhằm ở một chỗ khác thường. Thấy tiếng anh về, cô ngẩng lên cười mệt mỏi: "Anh ngồi xuống đi, ngồi cạnh em này, chúng ta nói chuyện”. Anh cứ nghĩ mình sẽ nên đón nhận một cơn thịnh nộ từ vợ, ai ngờ cô vẫn nhẹ nhàng nói với anh như thế. Anh nhớ lại, từ khi cưới nhau đi đến giờ, cô chưa bao giờ to tiếng với anh, dù mang bất kỳ chuyện gì, chứ đừng nói cãi nhau tay đôi với anh. Nếu anh nổi nóng thì cô sẽ nhịn, sau đây đó khi anh bình tĩnh cô mới từ tốn nói chuyện lại.
"Anh nhớ lại, từ khi cưới nhau đến giờ, cô chưa bao giờ to tiếng với anh..." - Ảnh minh họa
Cô bất ngờ nắm lấy bàn tay anh, rồi nói mà như thủ thỉ chuyện trò: “Anh còn nhớ không, cái hồi anh giả vờ tông xe nhằm làm quen với em ấy. Cứ mỗi khi nhớ lại chuyện đó là em lại không nhịn được cười. Thế mà cũng 13 năm rồi đấy, chúng ta đã kết hôn được 10 năm, mắc 2 đứa con một trai một gái. Cái ngày ở phòng khám lúc em sinh thằng lớn, anh đã hú hét ầm ĩ thế nào, anh nhớ không?”, nói qua đây cô bật cười. Anh cũng theo dòng hồi tưởng của cô nhằm nhớ về hôm đó. Quả thực hôm đó anh quá phấn khích qua mức không làm chủ được mình. Ôm con trai đỏ hỏn trên tay, trong đầu anh là đủ thứ dự định, kế hoạch, nào là nên cố gắng kiếm tiền mua nhà mua xe cho vợ con, nào là cần dạy con thế này thế kia, nào là nên yêu đương đối xử tốt với vợ con cả đời.
“Những đêm mình thức trắng lo việc cho công ty, các lần tưởng chừng như có khả năng gục ngã, các khi trong túi 2 đứa vét cạn mới được chục nghìn mua được mấy gói mì tôm, em chẳng thể quên được đâu anh ạ. Lúc ấy em luôn nghĩ, chúng ta sẽ chẳng bao giờ có thể rời xa được nhau, thông qua chúng ta đã yêu thương nhau, qua tương lai mà cố gắng nhường đó. Em vẫn luôn tin trên đời này dù người đấng mày râu nào mang thay đổi thì anh sẽ không bao giờ, bằng anh đã yêu em và thương em như thế cơ mà…”, nói tới đây cô đã rơm rớm nước mắt.
Cô lau nước mắt, hít sâu một hơi, cười gượng: “Mai anh sẽ đi nộp đơn nên không, vậy đêm nay là đêm cuối chúng ta ở đi kèm với nhau rồi. Mai em cũng sẽ dọn ra khỏi nhà này. Em nghĩ mình không thể đối diện thêm một ngày nào nữa cái nơi mà chủ yếu tay em và anh đã cùng chọn từng viên gạch, nước sơn, từng chiếc bàn cái ghế…”. Rồi cô dịu dàng hỏi, nhiễm nên anh ngỡ ngàng lắm khi cô đồng ý ly hôn nhanh thế không. chính là thông qua cô tôn trọng anh, bởi tình nghĩa vợ chồng đã chứa. Nếu anh đã quyết ý như thế thì cô sẽ không níu giữ, hoặc ngăn cản. Cô muốn nếu chứa chia tay thì chia tay trong hòa bình, nhằm sau đây này nhìn mặt nhau còn có khả năng cười hỏi thăm nhau Những câu, và dẫu gì giữa cô và anh vẫn còn 2 đứa trẻ vô tội.
“Em muốn nuôi 2 con, anh dù gì cũng mắc thắc mắc bất bình thường rồi mà, còn em nếu không nhiễm con bên cạnh em sẽ buồn lắm. Về tài sản, anh thích chia thế nào thì cứ chia, em thật sự không muốn nói tới. Chúng ta đã từng cần vất vả mới mua được, lúc mua chúng ta đã hạnh phúc hân hoan thế nào, giờ đây phải ngồi chia chác, đau lắm anh ạ…”, giọng cô nhỏ dần, tới câu cuối anh gần như nghĩ cô đang thì thầm với chính bản thân mình. Rồi cô nặng nề bước vào phòng ngủ của con, nhằm lại anh ngồi 1 mình.
"Nếu như tối nay, cô ném vào mặt anh một số rủa xả, oán hờn thì có lẽ anh sẽ kiên định hơn với lá đơn ly hôn vì chủ yếu mình viết..." - Ảnh minh họa
Nhìn theo bóng dáng cô, anh không hiểu trong lòng ngày nay là nhận thấy gì. Người phái nữ ấy đã chọn yêu anh từ lúc anh chưa chứa gì trong tay, mà từ chối những anh chàng ngon lành không bình thường. Người nữ ấy đã không rời anh nửa bước trong các ngày tháng đổ mồ hôi sôi nước mắt dẫn tới dựng sự nghiệp. Người nữ luôn ấy yêu thương, chăm sóc, và tín nhiệm anh vô điều kiện. Cũng người nữ ấy, cho đến giây phút cuối cùng, dù anh phản bội cô nhằm chạy theo người khác lạ, vẫn luôn tôn trọng anh không thay đổi. Nếu như tối nay, cô ném vào mặt anh những rủa xả, oán hờn thì nhiễm lẽ anh sẽ kiên định hơn với lá đơn ly hôn bởi chính mình viết, tuy nhiên cô lại cư xử quá văn minh, quá tình nghĩa, quá nhiều thượng khiến anh thấy hổ thẹn vô ngần.
Nhìn lại mọi, anh bỗng thấy hổ thẹn với những vấn đề mình làm vô cùng. Cô đã yêu anh hơn chính bản thân mình, mà anh lại định làm thế nào thế này? Rồi anh hốt hoảng nhận biết, anh sẽ chẳng thể tìm được một người phái đẹp như thế nữa trên đời này. Còn những cô gái thông minh, xinh đẹp, hấp dẫn như nàng ấy, thì sẽ chứa không ít.
Anh đã yêu cô, các kỉ niệm tốt đẹp anh và cô bị với nhau, thậm chí còn hơn gấp nhiều lần đối với nàng ấy đấy chứ. Vậy mà anh lại định bỏ cô nhằm chạy theo một mối tình thoáng đi đến mới được nửa năm sao? Nghĩ đi tới nàng ấy, anh vẫn còn lưu luyến, song anh cũng sâu sắc cảm nhận, nếu ngày mai anh đi nộp đơn, thì nhất định chẳng bao lâu sau đây anh sẽ hối hận.
Cả đêm ấy anh thức trắng. Sáng ra, trước khi tới công ty, anh tự tay cầm lá đơn xé tan tành. Anh để lại cho cô một mẩu giấy trên bàn ăn sáng - hướng gọi điện trước đây 2 người thường sử dụng: “Cho anh 1 tuần nhằm giải quyết mọi, rồi anh sẽ đưa 3 mẹ con đi xả hơi 1 chuyến. Luôn thương em và Một vài con”. cần, cho dù tình yêu đã đi đến các năm tháng ban đầu mặn nồng say đắm thì cô vẫn là người nữ giới anh thương nhất.
